Thứ Tư, 1 tháng 4, 2020

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống

Vừa qua, tập 8 chương trình “Chọn ngay đi” đã lên sóng với nhiều phần chơi thú vị và hài hước. Tham gia chương trình tuần này có sự xuất hiện của các nghệ sĩ gồm Hồ Quang Hiếu, Hoàng Mèo, Trung Ruồi, Quách Ngọc Tuyên, Đỗ Duy Nam. Trong đó, Đỗ Duy Nam và Trung Ruồi phải bay từ ngoài Bắc vào để ghi hình.

Hồ Quang Hiếu ngượng chín mặt vì bị nhắc tới Bảo Anh trên truyền hình

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 1.

Như thường lệ, mở màn chương trình là phần giao lưu của các khách mời. Trong phần giao lưu này, Trường Giang tỏ ra đặc biệt chú ý tới Hồ Quang Hiếu vì chỉ có anh là chưa có vợ con. Trường Giang trêu chọc đàn em:

"Số phát sóng tuần này rất đặc biệt vì chỉ toàn đàn ông với nhau. Tất cả những người đàn ông ở đây đều đã có gia đình. Trung Ruồi vừa có, Hoàng Mèo đã 2 cháu, Quách Ngọc Tuyên 1 cháu, Đỗ Duy Nam 1 cháu, tôi cũng 1 cháu. Chỉ duy nhất Hồ Quang Hiếu chưa có gì thôi, thật đáng buồn".

Tiếp đó, Trường Giang còn hỏi Hồ Quang Hiếu: " Bây giờ chưa có người yêu thì mẫu người yêu của bạn là gì?".

Hồ Quang Hiếu còn đang ngập ngừng chưa biết trả lời ra sao thì Quách Ngọc Tuyên lên tiếng: " Mẫu người yêu của Hồ Quang Hiếu là bán gà".

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 3.

Quách Ngọc Tuyên trêu chọc Hồ Quang Hiếu

Câu nói này mọi người phải cười ồ lên còn Hồ Quang Hiếu thì ngượng đỏ mặt. Trường Giang còn phải nhắc: "Quách Ngọc Tuyên kì quá, hãy để mọi thứ ngủ yên đi".

Ai cũng biết Quách Ngọc Tuyên đang ám chỉ tới Bảo Anh, dù cả hai người đã chia tay nhau.

Cách đây một thời gian, Bảo Anh có đăng hình đi dự sự kiện trên Facebook, Hồ Quang Hiếu có vào bình luận " Xong chưa Bảo Anh ơi, về bán cháo gà ". Dòng bình luận này của anh khiến công chúng vô cùng chú ý và nghi vấn cả hai đã quay lại với nhau.

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 4.
Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 5.

Hồ Quang Hiếu ngượng ngùng

Sau đó, Hồ Quang Hiếu vì ngượng quá nên lảng tránh vấn đề, anh nói: " Chỉ cần gặp được người hợp với mình là được rồi. Cứ gặp được người mình yêu thì duyên số trời sẽ tự động đến với nhau".

Trường Giang không chấp nhận câu trả lời này nên liên tiếp hỏi gặng Hồ Quang Hiếu, nhưng nam ca sĩ vẫn không nói mẫu người mình thích là gì, chỉ trả lời chung chung là cái gì cũng thích. Điều này khiến Trường Giang phải ôm đầu bỏ cuộc vì chán nản.

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống

Trong quá trình giao lưu, Trường Giang thấy Hồ Quang Hiếu bị khàn tiếng nặng, liền hỏi thăm thì anh đáp: " Nhà tôi sửa máy lạnh, cả đêm nằm ngủ dưới máy lạnh nên ho và khàn tiếng. Tuy nhiên, tôi vẫn đi hát đều, mới hôm qua tôi đi hát xong".

Trường Giang lo lắng mới khuyên: " Bị khàn tiếng thì nghỉ đi, chứ như vậy mà đi hát thì sao hát nổi".

Hồ Quang Hiếu bị ốm khàn tiếng nhưng vẫn phải đi hát để có tiền sinh sống - Ảnh 6.

Hồ Quang Hiếu thật thà đáp: " Đi hát có tiền mà, làm sao nghỉ được. Tôi phải đi hát để có tiền sinh sống".

Trường Giang nghe xong phiên dịch liền tỏ ra ngạc nhiên: " Người ta thường nói giảm nói tránh, còn Hồ Quang Hiếu thì nói luôn là đi hát để có tiền sinh sống. Tôi bó tay luôn".

Shopee hỗ trợ 2 máy trợ thở, 1 phòng áp lực âm, 5.000 bộ bảo hộ y tế và 5.000 khẩu trang N95 cho tuyến đầu chống dịch COVID-19

Số tiền ủng hộ được dùng để mua các trang thiết bị y tế và thiết bị bảo hộ phòng chống dịch cho các bệnh viện trong nước. Cụ thể, Shopee tài trợ 2 máy trợ thở cho Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương, 1 phòng cách ly áp lực âm cho Bệnh viện Bạch Mai, 5.000 bộ bảo hộ y tế và 5.000 khẩu trang y tế N95 cho các bệnh viện thông qua Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam.

Shopee hỗ trợ 2 máy trợ thở, 1 phòng áp lực âm, 5.000 bộ bảo hộ y tế và 5.000 khẩu trang N95 cho tuyến đầu chống dịch COVID-19 - Ảnh 1.

Đại diện Shopee Việt Nam (trái) trao tặng biểu trưng 2 máy trợ thở, 1 phòng cách ly áp lực âm, 5.000 bộ bảo hộ y tế và 5.000 khẩu trang y tế N95 cho đại diện Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam

"Trong tình hình diễn biến phức tạp của dịch bệnh COVID-19, điều đáng quý là chúng tôi nhận được sự hỗ trợ và đồng lòng của cộng đồng. Cùng với việc các nhân viên y tế không ngừng nỗ lực, chúng tôi cần sự chung tay góp sức để có thể ngăn chặn sự phát tán của dịch bệnh. Chúng tôi đánh giá cao sự hỗ trợ kịp thời của Shopee qua những hoạt động chủ động và thiết thực dành cho đội ngũ y tế. Máy móc thiết bị và vật dụng bảo hộ y tế là hết sức cần thiết phiên dịch để giúp đỡ đội ngũ y bác sĩ và bệnh nhân trong thời gian này. Chúng tôi hy vọng sẽ nhận được nhiều hơn nữa sự hỗ trợ của cộng đồng để cùng nhau giảm thiểu dịch bệnh.", Ông Nguyễn Hữu Tú – Phó Chủ tịch Thường trực kiêm tổng thư ký Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam cho biết.

Ông Trần Tuấn Anh, Giám đốc điều hành, Shopee Việt Nam cho biết: "Hiện chúng ta đang ở thời điểm quan trọng của cuộc chiến chống lại sự bùng phát dịch COVID-19. Các cơ sở y tế và bệnh viện tuyến đầu tại Việt Nam có vai trò đặc biệt quan trọng trong cuộc chiến này, chúng tôi khâm phục sự bền bỉ và cống hiến hết mình của họ trong mọi nỗ lực ngăn chặn dịch bệnh. Mỗi người trong chúng ta đều có trách nhiệm trong cuộc chiến chống COVID-19 và chúng tôi cam kết sẽ luôn đồng hành để hỗ trợ cộng đồng trong giai đoạn này."

Bên cạnh đó, nhằm hưởng ứng chủ trương của Chính phủ Việt Nam và Ủy ban Nhân Dân về việc khuyến khích người dân hạn chế ra ngoài từ ngày 01/04, Shopee tiếp tục triển khai chương trình "Ở Nhà Không Khó, Có Shopee" nhằm mang đến cho người tiêu dùng sự thuận tiện trong việc mua sắm các sản phẩm thiết yếu với giá tốt ngay trên ứng dụng Shopee. Cụ thể, từ ngày 1 đến ngày 24/04, Shopee mang đến ưu đãi đặc biệt cho người dùng với hơn 5.000 voucher miễn phí vận chuyển mỗi ngày và 4 voucher miễn phí vận chuyển sẽ được tặng trực tiếp vào ví mua hàng của người dùng vào ngày 24/04, giúp tiết kiệm được chi phí vận chuyển khi mua sắm trực tuyến trên Shopee. Ngoài ra, người dùng có cơ hội mua sắm các mặt hàng thiết yếu và các sản phẩm liên quan đến chăm sóc sức khỏe với giá tốt vào các khung giờ giảm chớp nhoáng 0H, 12H và 21H mỗi ngày trong suốt thời gian diễn ra chương trình.

Thông tin chi tiết tại: https://shopee.vn/o-nha-cung-shopee

Tải ngay ứng dụng mua sắm Shopee tại App Store hoặc Google Play.

Cậu bé 13 tuổi nhiễm Covid-19 qua đời trong cô độc ở bệnh viện mà không có người thân ở bên cạnh

Ismail Mohamed Abdulwahab, 13 tuổi đến từ Brixton, nam London, đã qua đời ở bệnh viện vào rạng sáng thứ 2(30/03). Cậu bé được gia đình đưa vào bệnh viện trường cao đẳng King vào hôm thứ 5 (27/03) tuần trước và ngày hôm sau thì được xác nhận dương tính với SARS-CoV-2. Hiện gia đình của cậu bé cũng đang chờ kết quả xét nghiệm.

Người phát ngôn của bệnh viện đã chia buồn cùng với gia đình: "Chúng tôi thương tiếc báo tin một cậu bé 13 tuổi đã qua đời do Covid-19. Xin được chia buồn với gia đình."

Theo số liệu gần nhất, người trẻ tuổi nhất qua đời do Covid-19 trước đó là một thanh niên 19 tuổi. Như vậy, trường hợp của Ismail sẽ là nạn nhân ít tuổi nhất của dịch Covid-19 ở Anh. Gia đình Ismail nói rằng họ rất đau buồn trước cái chết của cậu bé.

Cậu bé 13 tuổi nhiễm Covid-19 qua đời trong cô độc ở bệnh viện mà không có người thân ở bên cạnh - Ảnh 1.

Cậu bé 13 tuổi qua đời tại đại học cao đẳng King (ảnh: EPA)

"Khi Ismail bắt đầu xuất hiện triệu chứng và khó thở, gia đình đã đưa em tới bệnh viện. Cậu bé được đặt ống thở nhưng sau đó đã hôn mê và qua đời. Trước đó, Ismail cũng không có sức khỏe tốt. Cả gia đình ai cũng đau buồn." - gia đình cho biết. Được biết, khi Ismail qua đời ở bệnh viện, gia đình của em đã không thể dịch công chứng ở bên cạnh vì không ai được tiếp xúc với bệnh nhân nhiễm Covid-19.

Bác sĩ Simon Clarke từ đại học Reading nói rằng: "Trong khi nhiều người già có khả năng tử vong cao thì người trẻ cũng chắc chắn là không miễn dịch với Covid-19."

"Điều này nhắc nhở chúng ta rằng tất cả đều phải nghe theo lời khuyên của các cơ quan y tế như ở yên trong nhà, rửa tay sạch sẽ và giữ khoảng cách với người khác. Bằng cách làm theo hướng dẫn, các bạn sẽ cứu sống được nhiều người già và cả những đứa trẻ như trường hợp trên."

Cậu bé 13 tuổi nhiễm Covid-19 qua đời trong cô độc ở bệnh viện mà không có người thân ở bên cạnh - Ảnh 2.

Luca Di Nicola, bệnh nhân 19 tuổi đã qua đời trước đó do dịch bệnh Covid-19 (Ảnh: Sky News)

Bác sĩ Nathalie MacDermott thuộc đại học King nói rằng: "Thật đau lòng khi nghe tin về cái chết của cậu bé. Trong khi chúng ta đều biết trẻ em có ít khả năng nhiễm Covid-19 hơn người lớn. Trường hợp này đã nhấn mạnh rằng chúng ta phải chấp hành các khuyến cáo để tránh việc lây lan virus."

Stephenson, giám đốc tại trường cao đẳng Madinah, nơi chị gái của Ismail làm việc, đã gây quỹ để quyên tiền cho chi phí tổ chức đám tang của cậu bé. Theo The Guardian, đến tối thứ 3 (31/03), số tiền đã lên tới hơn 28.000 bảng Anh (hơn 800 triệu VNĐ) trong khi mục tiêu trước đó đặt ra chỉ là 4.000 bảng Anh.

Tính đến chiều ngày 01/04, toàn nước Anh ghi nhận hơn 25.000 ca dương tính với SARS-CoV-2 và có 1.789 trường hợp đã tử vong.

(Nguồn: The Guardian)

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 4.

"Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt...."

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". phiên dịch Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 6.

"Tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau".

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là Thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 1.

Các nhân viên y tế Pháp trong bộ đồ chăm sóc một bệnh nhân ở Strasbourg. Ảnh: Reuters

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, dịch công chứng không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".

Ở nhà cách ly toàn xã hội, thử ngay bộ bài tập giảm mỡ bụng trong 2 tuần từ cô nàng Vlogger mặt xinh dáng khoẻ

Tính từ 0h ngày 01/04 hôm nay, theo Chỉ thị số 16/CT-TTg của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc , toàn dân sẽ thực hiện việc cách ly toàn xã hội trong vòng 15 ngày. Đây được xem là khoảng thời gian quan trọng của cả nước và nếu bạn ở nhà rảnh rỗi quá thì có thể tìm đến một số bài tập để tự tập tại nhà.

Ở nhà nhiều thường sẽ sinh ra tâm lý lười biếng, giờ giấc sinh hoạt không khoa học. Do đó, hãy tranh thủ trong 2 tuần này lên kế hoạch ăn uống lành mạnh và tập luyện nhiều hơn để giữ gìn vóc dáng bạn nhé! Trong trường hợp chưa biết nên thử nghiệm bài tập nào trong 2 tuần cách ly thì bạn có thể tham khảo ngay bộ bài tập từ nữ vlogger xinh đẹp Chloe Ting.

Nữ vlogger xinh đẹp Chloe Ting

Với lượng người theo dõi từ trang Instagram cá nhân lên tới gần 600k cùng kênh Youtube sở hữu gần 3 triệu rưỡi người đăng ký, Chloe Ting hiện được xếp vào là một trong những nữ vlogger thời trang hàng đầu xứ Úc. Khi xem qua kênh Youtube của Chloe, bạn sẽ cảm thấy rất nhiều nguồn năng lượng tích cực từ những video cô chia sẻ về chuyện đi du lịch, tập luyện, ăn uống hay đơn giản là niềm đam mê với thời trang, làm đẹp. Chloe Ting thu hút người xem không chỉ bởi gương mặt xinh đẹp như búp bê mà còn nhờ vào thân hình săn chắc, body vòng nào ra vòng nấy chuẩn chỉnh.

Thế nên, những bài tập được Chloe chia sẻ thường thu hút lượng người quan tâm rất lớn trên kênh Youtube của cô. Giờ thì cùng bắt đầu với những bài tập đốt cháy mỡ bụng trong 2 tuần từ cô nàng Chloe Ting ngay bạn nhé!

*Lưu ý trước khi tập: Tất cả các bài tập dưới đây sẽ kéo dài 30 giây mỗi bài và sẽ tập theo set. Sau hai bài tập liên tiếp sẽ có khoảng 10 giây để nghỉ.

Bài tập 1: Leg Raise Clap

- Bạn nằm trên sàn, hai tay đặt xuôi theo người.

- Từ từ nâng chân lên cao rồi gập bụng lại, vỗ tay qua chân một cái.

Bài tập 2: Reverse Crunch

- Bạn nằm trên sàn, hai tay đặt dưới mông, hai chân chụm lại giơ lên cao.

- Từ từ nâng hông lên khỏi mặt đất bằng cơ bụng.

*Nghỉ 10 giây

Bài tập 3: Spider-Man Plank

- Bạn chống hai tay xuống sàn, giữ người trong tư thế plank.

- Lần lượt nhấc từng chân sang trái sang phải.

Bài tập 4: Crossbody Mountain Climber

- Bạn chống hai tay xuống sàn, hai đầu mũi chân chạm đất.

- Lần lượt nhấc từng chân lên càng cao càng tốt, thực hiện nhịp nhàng.

*Nghỉ 10 giây

Bài tập 5: Russian Twist

- Bạn ngồi trên sàn, đặt hai gót chân chạm đất, đầu gối nâng lên.

- Hai tay đặt lên nhau rồi xoay người nhịp nhàng sang trái sang phải.

Bài tập 6: In & Out

- Bạn chống hai tay ra sau, hai gót chân chạm đất.

- Từ từ ngả người về phía sau rồi duỗi thẳng chân ra.

*Nghỉ 10 giây

Bài tập 7: Plank with Hip Dips

- Bạn chống hai khuỷu tay xuống sàn, giữ người trong tư thế plank.

- Từ từ lắc hông sang trái sang phải để chuyển động phần cơ bụng.

Bài tập 8: Plank Jacks

- Bạn chống hai tay xuống sàn, giữ người trong tư thế plank.

- Chuyển động đá chân sang hai bên rồi lại chụm vào nhịp nhàng.

*Nghỉ 10 giây

Bài tập 9: 100

- Bạn có thể gập đầu gối như Chloe hoặc duỗi thẳng. Điều quan trọng là phải giữ tư thế này trong vòng 30 giây.

Bài tập 10: Crunch

- Bạn chống hai chân xuống đất, nằm ngả người, hai tay chồng lên nhau.

- Từ từ kéo tay và phần thân trên lên, ép chặt cơ bụng và chạm tay vào chân.

*Nghỉ 10 giây

Bài tập 11: Up & dịch công chứng Down Plank

- Bạn chống người xuống sàn trong tư thế plank.

- Lần lượt nhấc từng tay lên duỗi thẳng rồi lại gập khuỷu tay xuống nhịp nhàng.

Bài tập 12: Plank

- Thực hiện tư thế plank trong vòng 30 giây.

*Nghỉ 10 giây

Bài tập 13: Heel Tap

- Bạn nằm ngả người xuống sàn, hai chân chống lên.

- Hai tay không chạm đất, đặt xuôi theo người, lắc nhẹ sang trái sang phải nhịp nhàng.

Bài tập 14: Bicycle Crunch

- Bạn nằm ngả người xuống sàn, hai tay đặt vào hai mang tai.

- Hai chân duỗi gập theo chuyển động tư thế đạp xe.

*Nghỉ 10 giây

Bài tập 15: Reverse Crunch Leg Extension

- Bạn nằm trên sàn, hai tay đặt dưới mông, hai chân chụm lại giơ lên cao.

- Từ từ nâng hông lên khỏi mặt đất bằng cơ bụng rồi lại duỗi thẳng chân sang ngang.

Bài tập 16: Straight Leg Crunch

- Bạn nằm ngả người xuống sàn, hai chân chụm lại giơ lên cao.

- Hai tay chồng lên nhau, từ từ nâng người lên và siết lại trong 3 lần trên không trung.

*Nghỉ 10 giây

Bài tập 17: Up & Down Plank

- Bạn chống người xuống sàn trong tư thế plank.

- Lần lượt nhấc từng tay lên duỗi thẳng rồi lại gập khuỷu tay xuống nhịp nhàng.

Sau đó có thể kết thúc bài tập của Chloe Ting!

Source (Nguồn): Youtube Chloe Ting

Diễn biến dịch COVID-19 tại Việt Nam đang ngày càng phức tạp, và trong thời gian tới đây, đất nước chúng ta sẽ bước vào giai đoạn thử thách thật sự. Thông điệp mà Chính phủ, Bộ Y Tế và các cơ quan chính quyền địa phương đưa ra, đó là: Người dân nếu không có nhiệm vụ gì, nếu thực sự không cần thiết thì nên ở nhà vì nguy cơ lây nhiễm chéo trong cộng đồng đang rất cao.

Đứng yên thời điểm này - với tất cả chúng ta, đó là ở nhà. Tôi ở nhà! Tôi thực hiện nghiêm túc cách ly xã hội. Vì ở nhà lúc này là tự bảo vệ bản thân mình, bảo vệ người thân, giúp giảm nguy cơ lây nhiễm trong cộng đồng, và bớt đi gánh nặng trên vai Tổ quốc.

Các y bác sĩ trên toàn thế giới đang lan truyền thông điệp "Chúng tôi đi làm vì bạn, xin hãy ở nhà vì chúng tôi". Là một công dân có ý thức, đặt sự an toàn sức khoẻ lên hàng đầu, hãy cùng nhau lan toả lời kêu gọi #toionha để nhanh chóng đẩy lùi #CôVyĐiĐi các bạn nhé!

Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật "mát tay"

Trên trang cá nhân của mình, ca sĩ Băng Di hào hứng khoe món quà được tặng từ người chị thân thiết Hà Tăng. Đây là thành quả của những ngày chăm sóc, tưới tắm của nàng ngọc nữ bên trong căn biệt thự triệu đô. Có thể thấy, trái xoài nặng đến 1,2 kg, được Băng Di so sánh còn to hơn cả mặt bạn trai của mình nữa cho thấy độ mát tay của Tăng Thanh Hà . Bên trong khu vườn, Hà Tăng còn trồng nhiều loại trái cây, rau củ và hoa,... để cải thiện bữa ăn cho gia đình, còn đảm bảo vệ sinh.

Trong những dịp đặc biệt, Hà Tăng thường mời hội bạn thân thiết đến nhà, cùng ăn uống và tụ tập trong căn biệt thự của mình. Băng Di và bạn trai đại gia cũng là những người bạn đặc biệt thường lui tới dùng cơm với gia đình nữ diễn viên "Bỗng dưng muốn khóc". Ngoài ra hội bạn này còn có nhiều người nổi tiếng khác như đạo diễn Kathy Uyên, hoa hậu Đặng Thu Thảo, Phương Khánh,...

Băng Di khoe món quà được gửi tặng từ Hà Tăng. Trái xoài to hơn cả mặt bạn trai cho thấy độ mát tay của nàng ngọc nữ đình đám dịch công chứng Vbiz.

Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 3.
Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 4.
Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 5.

Hà Tăng có khu vườn nhỏ để trồng cây, hoa và rau xanh.

Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 6.
Băng Di khoe quà được Hà Tăng hái tặng từ vườn: Trái xoài cả kg to hơn mặt bạn trai, nàng ngọc nữ quả thật mát tay - Ảnh 7.

Băng Di cùng bạn trai và hội bạn thân vẫn thường lui tới nhà Hà Tăng.